Vào khoảng năm 1980, một hôm ở số 42 đường Hồng Bàng Nha Trang, có một bà chân tử Pháp Tạng ở xa về thăm Đức Tịnh Vương. Sau khi đảnh lễ và vấn an sức khỏe Ngài, bà thưa rằng: Từ năm 1975 đến nay, con nghe nói hai đến ba lần, nhưng mới đây có người thân ở ngoài Bắc Việt Nam vào thăm, họ nói câu chuyện nghe qua con không tin và nghĩ rằng: chắc ở ngoài Bắc dân sống quá khắc khổ nên họ ghét người Cộng Sãn rồi đặt điều nói thêm. Lần đầu tiên con đi xe đò ra Bắc thăm bà con, khi xe chạy ngang qua địa phận tỉnh Hà Nam Ninh, chính tận mắt con trông thấy trên vách tường có viết hàng chữ lớn:
Thằng trời hãy đứng sang một bên
Để cho nông hội đứng lên thay trời
Lúc đó con mới tin họ nói thật. Con còn được nghe nói các chùa ở miền Bắc, tượng Phật được vứt ngổn ngang trong xó trông rất dơ bẩn. Tượng nào bằng đồng, cán bộ cộng sản đem đúc vũ khí súng, đạn. Lúc bà kể tôi cũng có mặt. Ngài làm thinh không đề cập gì đến chuyện này và bảo bà, thời này nên tu hành sửa tánh. Khi bà ta đảnh lễ Ngài ra về tôi thấy Ngài đứng lên sửa soạn y áo chỉnh tề, đốt bảy cây nhang trầm cắm trên bàn Tam Thế. Bảy cây nhang biện minh cho bảy báu quyền lực siêu đẳng bất nhường của Chư Phật mười phương.
Ngài chứng minh cho thời Mạt Pháp, các pháp ngỗ nghịch tận cùng của chúng sinh gọi là tận thế. Chúng sinh dùng hai bàn tay và trí tuệ làm nên sự nghiệp không tin có Phật thì không có linh ứng là đúng với họ. Hành động thách thức Chư Phật, Thánh, Thần, các vị cũng hỷ xả chẳng chấp, nhưng trồng cam chăm sóc, vun xới ra cây cam, trái cam ngon ngọt. Trồng ớt chăm sóc ra trái ớt cay là như thế, không thể đổ lỗi cho ai, tại sao?
Hàng động, lời nói, ý nghĩ của mỗi chúng sinh qua rồi ai cũng tưởng nó không còn nữa. Đối với Thiền sư hiểu rõ nó không hề mất một ly. Nó cất giữ hành động, lời nói, ý nghĩ của mỗi chúng sinh trong từng ô của Như Lai tạng, đến thời điểm nó như nhiên trả lại cho chúng sinh. Mới đây khoa học cũng khám phá ra, họ bảo lời nói, hành động của con người không mất, nó chạy vòng trong không gian của vũ trụ.
Những năm sau đó, báo chí Hà Nội không dấu hết được, thỉnh thoảng đăng tin: Miền Bắc Việt nam liên tiếp đương đầu với các trận thiên tai, bão tố, lũ lụt được mô tả là hung hãn nhất thế kỷ, thiên nhiên cay nghiệt nhất thế kỷ đã tàn phá dữ dội chưa từng thấy trong lịch sử phát triển và tồn tại của người dân Việt Nam, gây mất mát nặng nề về vật chất cho miền Bắc, đặc biệt kéo theo sự tổn thương nặng nề về tinh thần làm họ rất lo lắng, hãi hùng.
Có khi báo đăng: Thiên nhiên không ưu đãi ta. Ta phải cảnh giác phòng bão chống bão. Dưới mắt Thiền sư phòng tránh thì được còn chống sao được? Mười năm sau, tôi còn nhớ năm ấy là năm 1989, một buổi sáng đẹp trời Ngài bảo tôi nghe như vầy: “Bây giờ thiên hạ họ tin Phật, đi chùa trở lại đông lắm.”
Chính chúng sinh, tánh càng xấu, càng độc nhiễm, không hấp thu được nguyên tinh là chất sống trong vũ trụ rất cần thiết. Tuổi thọ của con người bị giảm đi. Nếu để yên, tánh xấu mỗi lúc một tăng, tuổi thọ của loài người giảm cho đến khi còn 10 tuổi là một kiếp, do đó Chư Phật phải cứu một cách kín nhiệm cho họ lìa bỏ độc nhiễm. Tánh con người tốt sẽ hấp thụ nhiều nguyên tinh, tuổi thọ tăng dần trở lại.
Chánh giác là bậc đã làm chủ con đường sanh tử, đã trở thành bất tử nó thuộc con đường Phật Thừa Tối Thượng. Bậc này không ghét cũng chẳng thương, không thiện cũng chẳng ác. Bậc này thường diệu dụng đem cái tốt, cái siêu thiện tuyệt mỹ cho chúng sinh là đủ. Bậc Thánh Hiền ở vị trí giác chân lý chỉ là học trò, không đủ sức thực hiện nổi nên dù cho có ở một bên cũng không thấu hiểu việc tận độ chúng sinh của Chư Phật-Như Lai-Thượng Đế được.